CẨM NANG HẠNH PHÚC

Thầy Thái Lễ Húc giảng thuật


CHƯƠNG 1 – MINH LÝ THIÊN (HIỂU RÕ VỀ LÝ)

1. THẾ NÀO LÀ ĐẠO?

Phép tắc vận hành siêu việt thời gian và không gian của đại tự nhiên chính là Đạo

Vạn vật trong đại tự nhiên đều có chánh đạo của chúng để thuận theo, con người cũng là một trong vạn vật, tự nhiên cũng có chánh đạo để thuận theo. Chúng ta biết được các tinh cầu ở trong không gian, sự chuyển động đó đều là thuận theo quỹ đạo cùng quy luật cố định, đây chính là đạo của tự nhiên, mà đạo của tự nhiên thì nhất định phải tuân thủ. Nếu như Hải Vương Tinh trong tám hành tinh lớn mà nói: “Ta không muốn chuyển động như thế nữa, ta chỉ muốn chuyển động 90 độ thôi“. Có thể một một ngày nào đó sẽ xuất hiện một tin tức báo về: Có hai hành tinh đã đâm vào nhau rồi. Cho nên, sự di chuyển của tinh cầu có chánh đạo của nó, sự chung sống và đối xử giữa con người với con người cũng là có chánh đạo phải tuân theo, đây chính là luân thường đại đạo.

Ngũ luân đại đạo là phép tắc tự nhiên.

Ngũ luân là “Quân thần, Phụ Tử, Phu Phụ, Huynh Đệ, Bằng Hữu” (Vua Tôi, Cha Con, Vợ Chồng, Anh Em, Bạn Bè), gọi là luân thường đại đạo. Khi có thể thực hiện mối quan hệ Ngũ luân một cách đúng đắn, thì năm mối quan hệ đó sẽ không có xung đột, mà họ chung sống đối xử hoà mục, việc này là con người đã thuận theo phép tắc của tự nhiên vậy. Mà khi mối quan hệ ngũ luân chưa tuân theo phép tắc của đại tự nhiên và giáo huấn của Thánh Hiền thì mối quan quan hệ ngũ luân liền xuất hiện xung đột, sinh ra va chạm. Hiện tại mối quan hệ ngũ luân trong xã hội đang chuyển động như thế nào? Chúng ta nhìn thấy vợ chồng có xung đột, cha con có xung đột, hơn nữa không chỉ là xung đột nhỏ, những sự kiện như cha giết con, con giết cha, đều có nghe thấy. Quan hệ Quân Thần thì như thế nào? Hiện tại cũng vô cùng nguy cấp, có một số địa phương diễn ra các sự kiện nhân viên vùng lên bao vây công ty. Thử hỏi bao vây vây công ty rồi, liệu họ có được lợi ích hay không? Con người hiện nay, chính mình muốn làm thế nào thì làm thế đó, đến cuối cùng thì đôi bên đều bị tổn thương. Đây là làm việc thiếu lý trí, thiếu đi giáo dục của Thánh Hiền.

Hiện tại mối quan hệ giữa anh em có được tốt hay không? Cha mẹ mất đi, xuống mồ rồi còn chẳng được yên, anh em họ liền vì tài sản mà tranh chấp. Giữa bạn bè cũng thiếu mất đi đạo nghĩa, tín nhiệm, khiến cho tâm của người thời nay bất an. Hiện tại quan hệ ngũ luân xác thật là đã rời xa quỹ đạo chính xác mất rồi, cho nên mọi người phải đồng tâm hiệp lực, đem ngũ luân đại đạo xoay chuyển trở lại trên con đường chánh đạo càng sớm càng tốt, nếu không thì sai lệnh mỗi ngày một khó vãn hồi. Đến một ngày nào đó không thể vãn hồi, thế giới liền bị động loạn bất an, nhân loại liền tàn sát lẫn nhau.

Vợ chồng là căn bản của Ngũ Luân đại đạo

Trong quan hệ ngũ luân thì luân nào là quan trọng nhất? Đó là mối quan hệ giữa vợ và chồng. Mỗi một gia đình giống như một tế bào của xã hội, mỗi một xã hội giống như một bộ phận của cơ thể, nếu như mỗi một gia đình đều khoẻ mạnh, thì xã hội khoẻ mạnh. Rất nhiều người nói quan hệ cha con là quan trọng nhất, thế nhưng không có vợ chồng thì có cha con hay không, không có cha mẹ thì lấy đâu ra con cái? Cho nên, cái thứ tự này phải nên là trước hết có vợ chồng, sau đó mới là đến cha con.

Vợ chồng đối xử với nhau hoà thuận, bầu không khí trong gia đình liền tốt, con trẻ ở trong cái gia đình hoà thuận, đầy tình yêu thương này mà trưởng thành, nhân cách liền được phát triển toàn diện. Ngược lại, cha mẹ thường hay tranh đấu mắng chửi nhau, con cái từ nhỏ sinh hoạt trong cái hoàn cảnh này, nội tâm đầy rẫy lo sợ, sẽ cảm thấy chính mình mất đi sự quan tâm chăm sóc của cha mẹ. Cảm xúc này một khi đã khởi lên, nội tâm liền cảm thấy rất trống rỗng, không có cảm giác an toàn, cho nên nắm được cái gì liền muốn khống chế, chiếm hữu. Tâm thái kiểu này một khi đã hình thành, cuộc sống của chúng liền rất thống khổ.

Rất nhiều con trẻ lớn lên trong những gia đình hay cãi cọ, đều muốn sớm ngày rời khỏi gia đình, kết hôn sớm lấy chồng sớm. Sau khi lấy chồng rồi, vấn đề có được giải quyết hay không? Không được! Ngược lại càng khổ não hơn, bởi vì họ không có sẵn năng lực phán đoán đối tượng, chỉ nghĩ đến việc rời khỏi nhà thì sẽ có thể hạnh phúc. Sau khi họ rời khỏi gia đình này rồi, sẽ bước vào một gia đình khác, trong thời gian này họ chưa có kinh nghiệm làm một người vợ tốt, làm một người mẹ tốt, làm con dâu tốt, vì thế rất có thể chặng đường sau này của họ sẽ càng  thêm gian khổ. Cho nên, nếu vợ chồng chung sống với nhau được tốt, điều này là vô cùng quan trọng đối với sự trưởng thành nhân cách một đời của con cái.

Hiện nay tỷ lệ ly hôn đặc biệt cao, rất nhiều gia đình đã ở trong trạng thái không hoàn thiện. Trong hoàn cảnh như vậy có thể dạy dỗ con cái tốt được hay không, đây chính là hoàn cảnh cuộc sống mà chúng ta phải đối mặt. Cuộc đời giống như một ván cờ, ván cờ này không dễ chơi, nếu như mỗi một nước cờ đều được chơi một cách đầy sống động, thì như vậy mới thể hiện công phu chân thật Và cũng đừng sợ bị vấp ngã trong cuộc sống, nếu bị vấp ngã, chỉ cần ta đứng dậy, con cái nhìn thấy sự thành tâm và dũng khí của cha mẹ, chúng tự nhiên sẽ sanh lòng kính trọng đối với cha mẹ.

Tôi có mấy vị đồng học rất ưu tú, từ nhỏ cha mẹ họ đã ly dị, đều là do người mẹ nuôi lớn, mẹ của họ không chỉ phải làm việc, hỗ trợ toàn bộ chi phí học tập cho họ, mà còn ở bên cạnh họ cho đến khi họ trưởng thành, vì thế họ từ nhỏ đối với mẫu thân vô cùng cảm ân. Những bạn đồng học này của tôi sau khi có việc làm ổn định , đều thỉnh cầu mẫu thân về hưu, cho họ đến phụng dưỡng. Cho nên, cuộc đời không sợ vấp ngã, quan trọng là phải dũng cảm đứng lên tiến về phía trước, nhất định có thể đem nghịch cảnh của cuộc đời chuyển biến thành một con đường lớn bằng phẳng viên mãn. Khi chúng ta nhận thấy sự quan trọng của mối quan hệ vợ chồng rồi, liền có thể hiểu rằng: con cái trưởng thành trong một gia đình hòa thuận, không những quan hệ cha con sẽ trở nên rất thân thiết, mà nền tảng về đức hạnh và học vấn của con cái sẽ được cắm rễ thật sâu, những đứa trẻ như vậy sẽ có tiền đồ rộng mở!

Tôi còn nhớ khi sống chung với cha tôi, có rất nhiều kỷ niệm đẹp. Cha tôi rất là nghiêm túc, thế nhưng từ sự quan tâm của ông dành cho con cái, con cái cũng có thể cảm nhận được tình yêu của cha mình. Ở đất nước chúng ta, tình yêu của cha mẹ dành cho con cái, tuyệt đối không phải là ôm ấp chúng trong lòng rồi nói rằng:  “Cha rất yêu con”,  mà thay vào đó là sự quan tâm giúp đỡ từng ly từng tí trong cuộc sống.

Cha tôi thỉnh thoảng ban đêm đưa tôi đi ra bên ngoài đi dạo, ông lái xe máy chở tôi đi, lúc đó tôi cảm nhận được mình là người vô cùng hạnh phúc. Tôi ôm lấy cha, có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể ông, mà hơi ấm đó cũng làm cho tâm tôi rất là ấm áp. Mặc dù cha tôi uy nghiêm, nhưng cũng làm cho con cái cảm nhận được sự quan tâm của ông.

Tôi đề nghị các bạn nam, làm bạn với con không nhất định mỗi ngày phải ở cùng con một, hai giờ đồng hồ, chỉ cần các bạn có tâm, mỗi ngày mười phút thôi cũng tốt rồi. Mỗi ngày dành ra mười phút kể các câu chuyện về bát đức (tám đức tính tốt) cho con nghe, chính là thỉnh Thánh Hiền nhân đến dạy dỗ con cái. Mỗi ngày không gián đoạn ngồi kể các câu chuyện cho con nghe, làm bạn với con, thì con cái có thể trực tiếp cảm nhận được sự chăm sóc của cha mẹ. Chăm sóc con cái, quan trọng nhất chính là làm phải có tâm, như vậy giữa cha con càng thêm thân thiết, mà con cái đối với cha mẹ cũng có cái tâm cảm ân. Khi con cái bước vào xã hội, chỉ cần gặp được người lớn giúp đỡ đề bạt chúng, tâm cảm ân của chúng liền tự nhiên sinh ra. Thời xưa có một câu danh ngôn “Trung thần xuất ư Hiếu tử chi môn” (Trung thần xuất thân từ hiếu tử), đây chính là đaọ lý rất thâm sâu.

Bản thân nỗ lực thực hành mới là người có đạo đức

Lúc tôi đến Thâm Quyến dạy học, có một trường mẫu giáo lấy việc đọc tụng kinh điển làm chính, giáo viên của họ mời tôi giảng một bài cho các bạn nhỏ, tôi chọn giảng “Đệ Tử Quy”. Vừa bước vào lớp học, tôi liền nói với các bạn nhỏ:

– Các con, hôm nay thầy sẽ cùng với các con học “Đệ Tử Quy”.

Tất cả học sinh lập tức dị khẩu đồng thanh (khác miệng đồng lời) thưa:

– Thưa Thầy, chúng con học qua rồi, cũng đã học thuộc rồi ạ.

Thái độ học tập rất là quan trọng, các bạn nhỏ mới có 6 tuổi, đối với học vấn đã xem nhẹ rồi, xem việc học thuộc xong là được rồi. Tôi tiếp tục nói với các bạn nhỏ:

– Chữ tượng hình là loại chữ có đầy trí tuệ, văn tự toàn thế giới chỉ có chữ tượng hình có thể đem triết học, trí tuệ của nhân sinh hiển lộ ra. Chúng ta xem đây là chữ “Đạo”(道), chúng ta đọc tụng kinh điển chính là phải làm một con người có đạo đức. Chữ này bên phải là chữ “Thủ” (首), bên trái là một bộ “Sước” (辶), Sước nghĩa là bước đi, đại biểu phải thực tiễn; Tiến (進) của chữ Tiền Tiến (前進) (tiến lên phía trước) có bộ Sước (辶) (bước đi), chính là đại biểu cho việc phải nỗ lực thực hành. Cho nên, người có đạo đức trước hết phải có thể nỗ lực thực hành, có thể làm được mới là người thực sự có đạo đức.

– Này các bạn nhỏ, các con đã làm được câu nào trong “Đệ Tử Quy” rồi?

Vốn dĩ cái đầu của bọn trẻ đều ngẩng rất là cao, vừa nghe thấy câu nói này, chúng lập tức cúi đầu xuống. Câu đầu tiên trong “Đệ Tử Quy” là “Cha mẹ gọi, trả lời ngay“, làm được hay chưa? Chưa làm được! Bây giờ trẻ nhỏ khoảng bảy, tám tuổi rất hay cãi lại cha mẹ. Bạn của tôi nói: “Cần gì phải bảy, tám tuổi! Bốn, năm tuổi đã rất dữ tợn rồi!

Câu đầu tiên cũng chưa làm được, cho thấy thái độ cầu học của trẻ nhỏ ngay lúc bắt đầu đã không quay về việc phải nỗ lực thực hành. Nhưng kì thật trẻ nhỏ rất chịu nghe lời, chỉ cần lời của bạn nói khiến cho chúng có thể tín phục, thì chúng sẽ có thể tiếp nhận. Hôm đó khi tôi dạy học xong, trong lớp có một đứa trẻ đã ghi vào trong Nhật ký là: “Thầy Thái hôm nay dạy chúng con “Đệ Tử Quy”. Thầy Thái nói: “Đệ Tử Quy” là để đi làm, chứ không phải để học thuộc“. Ngoài ra còn có một bé gái, nghe thấy tôi giảng câu giáo huấn “Sáng phải thăm, tối phải viếng” trong Đệ Tử Quy, sáng hôm sau liền đứng trước cửa phòng cha mẹ, khi cha mẹ của bé vừa bước ra, cô bé liền cung kính cúi chào cha mẹ rồi nói:

– Thưa ba, thưa mẹ, con chào ba mẹ buổi sáng, đêm qua ba mẹ ngủ có được ngon không ạ?.

Cha mẹ của cô bé lập tức gọi điện thoại đến trường mẫu giáo hỏi: “Hôm qua xảy ra việc gì vậy?”

Những bậc cha mẹ thế này rất có tính cảnh giác, độ nhạy cảm, biết rằng con cái có thay đổi nhất định là do ở trường đang tiến hành một loại giáo dục nào đó, khi đã hiểu rõ rồi mới có thể cùng với thầy cô giáo phối hợp mật thiết, cha mẹ và thầy cô cùng hợp tác. Chúng ta hướng dẫn con cái cầu học vấn, nhất định phải bắt đầu từ việc thực hành cách đối nhân xử thế ngay trong đời sống.