CẨM NANG HẠNH PHÚC

Thầy Thái Lễ Húc giảng thuật


CHƯƠNG 1 – MINH LÝ THIÊN (HIỂU RÕ VỀ LÝ)

8. THẾ NÀO LÀ PHÚ (GIÀU CÓ)?

Phú (giàu có) ở chỗ biết đủ

Thế nào là giàu có? Rất nhiều người đều cho rằng có tiền chính là giàu có. Cái đáp án này, vì sao lại có tiêu chuẩn như thế? Cái này là chịu ảnh hưởng từ ai? Chúng ta phải hướng dẫn chính xác cho con trẻ, hàm nghĩa của sự giàu có tuyệt đối không phải là tiền rất nhiều, giàu có thực sự là ở “biết đủ“. Nếu như con cái trong cuộc sống không biết thoả mãn, mặc dù tiền nhiều đi chăng nữa, chúng cũng sẽ không có cảm giác vui sướng; một người thực sự biết đủ, nội tâm của họ sẽ thường hay có cảm giác rất vui sướng, người biết đủ mới có thể thường vui, cho nên sự giàu có thực sự là nằm ở chỗ biết đủ. Dục vọng của con người chỉ cần vừa mở ra thì rất khó thu hồi lại, gọi là “dục là vực sâu“, cái vực sâu này vừa đặt chân xuống thì sâu không thấy đáy. Cho nên, chúng ta không được ngưỡng mộ đời sống phù hoa, phải nên truy cầu sự chân thật, biết đủ mới là giàu có thực sự. Khi chúng ta có thể hướng dẫn trẻ nhỏ như thế, cả đời này của bọn trẻ sẽ hiểu được “biết đủ thường vui“, mới không trở thành nô lệ cho vật chất, mới không tôn sùng sự phù hoa.

Dục là nguyên nhân làm nước mất nhà tan

Thời xưa, Sở Vương rất yêu thích người nữ eo thon chân tay mảnh khảnh, kết quả là người nữ trong cung rất nhiều đều bị chết đói. Những sở hiếu của người trên, người ở dưới liền chạy theo cái sở hiếu đó, do đó cái hệ luỵ là kéo theo phong khí sai lầm. Người lớn mang theo phong khí sai lầm, gia đình bị tan vỡ; người đứng đầu đất nước mang theo phong khí sai lầm, đất nước bị sụp đổ. Cho nên, “nhất gia nhân, nhất quốc hưng nhân; nhất gia nhượng, nhất quốc hưng nhượng; nhất nhân tham lệ, nhất quốc tác loạn(một nhà nhân đức, cả nước hưng khởi nhân đức; một nhà nhường nhịn, cả nước hưng khởi nhường nhịn; một người bạo ngược, cả nước làm loạn), người đứng đầu một đất nước nếu như tham lam tiền tài, kết cục sau cùng rất có thể làm phát sinh xung đột với nhân dân. Thời xưa Trụ Vương sủng ái Đát Kỷ, kì thật có phải thời đại đó của Trụ Vương không có hiền thần phụ tá hay không? Có chứ! Triều đại đó có rất nhiều hiền thần, đều là rất có học vấn. Trong đó có một vị tên là Cơ Tử. Cơ Tử nhìn thấy hành vi của Trụ Vương, ông lập tức liền nghĩ, triều nhà Thương không trụ nổi nữa rồi. Người đọc sách thời xưa đều có thể nhìn điều tiềm tàng mà biết trước, nhìn thấy một số chỗ tiềm tàng rất nhỏ đã có thể dự đoán được kết quả.

Cơ Tử nhìn thấy Trụ Vương tặng cho Đát Kỷ một đôi đũa làm từ ngà voi, thì đã đoán được triều nhà Thương sẽ phải diệt vong. Chúng ta liền thắc mắc: “Có nghiêm trọng như thế không?” Chúng ta tỉ mỉ xem xét một chút, khi Đát Kỷ cầm đôi đũa ngà voi, xin hỏi cô ta sẽ dùng loại ly nào để uống rượu? Có thể là ly ngọc sừng tê giác. Khi cái mà cô ta dùng là ly ngọc sừng tê giác, thì cô ta sẽ dùng mâm bằng gì? Rất có thể là dùng vàng bạc để làm ra cái mâm này. Nếu như là dùng vàng bạc để làm ra cái mâm này thì không thể nào bàn tiệc lại là rau xanh đậu hủ, mà bàn tiệc nhất định là sơn hào hải vị. Thử hỏi, có phải cô ta mặc quần áo đơn sơ để ăn sơn hào hải vị chăng? Không phải! Cô ta sẽ mặc vào lụa là gấm vóc, ăn sơn hào hải vị, ở cung điện sang trọng. Tuy nhiên, những cái này đều phải cần đến tiền, tiền lại từ đâu mà đến? Đối với nhân dân không ngừng áp bức, bóc lột của cải của nhân dân, đến sau cùng nhân dân nhất định sẽ cùng đứng lên mà phản kháng, cho nên một người bạo ngược thì cả nước làm loạn. Các vị Hiền triết thời xưa xác thật rất có trí tuệ, biết rằng kéo tơ thì sẽ rụng kén, nhìn ra được những ảnh hưởng không tốt về sau.

Triều nhà Thương bị Chu Vũ Vương lật đổ rồi, thời xưa những quân vương của quân khởi nghĩa này, thực ra cũng đều rất nhân hậu. Họ tiêu diệt nhà Thương xong, không tiến hành sát hại con dân nhà Thương, con cháu nhà Thương. Mà là đặc biệt ban cho con cháu Trụ Vương cả một vùng đất, để thế hệ sau của ông ta tiếp tục ở trong đó sinh sống. Triều nhà Chu bởi vì có tấm lòng như thế, cũng rất nhanh chóng đạt được sự quy thuận của người trong thiên hạ.

Người làm cha mẹ mà yêu thương con bằng danh bằng lợi, thì đối với một gia đình mà nói, cũng là ảnh hưởng rất không tốt. Người thế gian nói, mục tiêu của đời người chính là ở chỗ truy cầu phú quý, đời người bận bận bịu bịu chính là muốn hưởng thụ phú quý, rốt cục họ có hưởng thụ được phú quý thực sự hay không? Cuộc sống của người hiện đại đều bị lầm đường rồi, chúng ta đi nhìn xem những cuốn sách trên thị trường, những cái đó viết “làm thế nào để kiếm được 5 triệu tệ đầu tiên, 10 triệu tệ đầu tiên trong cuộc đời”, những cuốn sách này đều bán rất chạy; nhưng những cuốn sách như “Làm thế nào để mối quan hệ vợ chồng được tốt, làm thế nào dạy tốt con cái“, thì ngược lại, rất ít người hỏi đến. Cho nên, sự tập trung của người ta đều là ở tiền, cảm thấy một khi có tiền thì cuộc đời sẽ rất vui sướng, mà không biết được dục vọng một khi đã mở ra, nhìn không thấy đáy, dục là vực thẳm.

Không có trí tuệ, tiền là hoạ hoạn

Rất nhiều người cảm thấy có tiện chính là giàu có, kì thật càng tiền thì càng lo lắng tiền sẽ ít đi. Ví dụ như nhìn thấy người khác có 50 triệu tệ, họ mới có 10 triệu tệ, sẽ giảm thấy mình rất nghèo; đợi đến khi bản thân có 50 triệu tệ rồi, lại nhìn người khác có 100 triệu, họ lại cảm thấy mình rất nghèo. Người như vậy có phải là giàu có hay không? Khi họ không biết đủ, dù có tiền đi chăng nữa, họ cũng có cảm giác rất thiếu thốn.

Tôi đã từng tiếp xúc với một số doanh nhân, họ nói doanh nhân nếu như không tiếp nhận giáo huấn của Thánh Hiền thì cả đời này thật sự là nghèo đến nỗi chỉ có mỗi tiền mà thôi. Khi cuộc sống có tiền mà không có trí tuệ thì tiền có thể sẽ biến thành hoạ hoạn. Mà sau khi có tiền rồi, bên ngoài lại thường hay gặp các loại dụ hoặc, có thể sẽ vì tiền mà bắt đầu huỷ hoại cuộc sống của chính mình.

Bốn loại số phận của người đại phú

1. Lao tâm lao lực

Loại tình huống thứ nhất là lao tâm lao lực, mỗi ngày làm việc rất nỗ lực, làm hơn 8 tiếng đồng hồ, thậm chí cả 10 tiếng, đến tuổi trung niên lại đột nhiên phát hiện mình bị ung thư, hoặc sinh bệnh nặng; lao khổ suốt mười, hai mươi năm, đến sau cùng chẳng mang theo được cái gì, đây chính là lao tâm lao lực. Họ nằm một chỗ ở bệnh viện, trong tâm liệu có vui không? Chẳng thế vui nổi! “Phần lớn tiền tôi kiếm được trong cả đời mình tôi còn chưa tiêu đến, vợ tôi đang còn rất trẻ, không biết lượng tài sản lớn này sẽ rơi vào tay của người đàn ông nào đây?” Nghĩ đến liền đấm ngực dậm chân. Cái kết quả này có tốt không? Không tốt! Thế nhưng hiện nay có rất nhiều người thật sự vẫn đang xông thẳng về nơi đó.

2. Bị đày vào lao ngục

Loại tình huống thứ hai là bị đày vào lao ngục, có một số người trong quá trình kiếm tiền thường muốn nhanh mà làm liều, vi phạm pháp luật quốc gia. Tôi từ Bắc Kinh ngồi máy bay về, ở trên máy bay xem thấy một tin tức, đó là người giàu nhất nước Nga hiện nay trở thành tù nhân, ông ta con rất trẻ, chỉ mới có hơn 40 tuổi. Cho nên, cuộc đời tuyệt đối không được tham lam, phải nên thành tín mà kinh doanh sự nghiệp, thật thật thà thà mà cống hiến, tin rằng sẽ có rất nhiều hồi báo tốt đẹp. Cho nên, phải giáo dục con cái sau này không được tham nhanh mà làm liều, quan trọng hơn phải hướng dẫn con cái ngay từ nhỏ phải “vật tuy tiểu, vật tư tàng” (vật tuy nhỏ, chớ cất riêng), hướng dẫn con cái phải giữ cái gốc liêm khiết, đây mới là cản bản của làm người.

3. Đánh mất đi sức khoẻ

Loại tình huống thứ ba là đánh mất đi sức khoẻ, có rất nhiều người vì để kiếm tiền mà căn bản không nhìn lại thân thể của chính mình, đều là bận rộn thâu đêm suốt sáng để đi tiếp khách, kết quả là tiền kiếm được rồi, nhưng thân thể cũng đã bị huỷ hoại mất. Khi một người ở trong độ tuổi xế chiều thân thể không tốt, họ còn có thể ngồi đó mà hưởng phước hay chăng? Có thể cả đời hoặc nửa sau cuộc đời đều phải sống chung với thuốc thang, như vậy cũng chẳng phải là cuộc sống tốt đẹp gì.

4. Gia nghiệp, sự nghiệp đều viên mãn

Doanh nhân có thể cân bằng được cả sự nghiệp và gia đình, mới được tính là doanh nhân thành công hoàn hảo. Tôi quen một vị trưởng bối, tôi gọi là Chú Lô, chú ấy đã từng làm chủ tịch của Yamaha, nhân viên ở dưới chú có 80.000 người, là một doanh nhân rất thành công. Chú ấy làm việc rất có nguyên tắc, ngày chủ nhật là chú từ chối hết tất cả các cuộc tiếp khách, nhất định phải ở bên vợ và con cái cùng ăn cơm. Chú kiên trì làm như vậy, việc đó mang đến cho vợ và con cảm nhận như thế nào? Ấm áp. Là người làm cha, người làm chồng nếu như vô cùng chăm sóc gia đình thì sự gắn kết của gia định này sẽ rất mạnh mẽ. Khi chúng ta nhận thức được tầm quan trọng của gia đình, tự nhiên như vậy mà sẽ tích cực đi xây đắp gia đình, việc do người làm, tuyệt đối không phải như mượn lời nói “nhân tại giang hồ, thân bất do kỉ(Người trong giang hồ, có những việc không thể làm theo ý mình). Chỉ cần bạn có sự kiên trì, bạn bè ở bên cạnh tự nhiên sẽ tuỳ theo nguyên tắc của bạn mà điều chỉnh.

 

Tài phú (của cải) là quả báo, nguyên nhân chân thật là bố thí

Chúng ta nhất định phải biết được nguyên nhân thật sự của tài phú, và nhân sinh như thế nào mới có thể có được tài phú? Nếu không thì có thể cả đời đều đang kiếm tiền, nhưng cả đời cũng không có hề dư giả chút tiền nào. Tục ngữ nói: “Trong mạng có thì cuối cùng cũng có, trong mạng không có thì cầu hơn cũng chẳng được“, tài phú trong sinh mạng, tuyệt đối không phải là do bạn đi tranh mới có thể có được, chúng ta phải biết làm thế nào để gieo xuống hạt giống của cải, mới có thể thu hoạch được tài phú. Nguyên nhân thật sự của việc có được tài phú, chính là phải đi làm bố thí nhiều, phải vì xã hội mà cống hiến thật nhiều, tự nhiên bố thí tiền tài sẽ có thể đạt được tài phú. Tỷ phú giàu nhất Hồng Kông, ông Lý Gia Thành là người Sán Đầu, mỗi năm khoản tiền mà ông quyên góp đều vô cùng lớn, đều là quyên góp về cho quê hương để xây dựng các công trình công cộng.

Vào thời xưa, Thần Tài của Trung Quốc là Phạm Lãi, tên tục là Đào Chu Công, ông là người của thời đại Xuân Thu Chiến Quốc. Phạm Lãi và Văn Chủng cùng nhau phụ tá cho Việt Vương Câu Tiễn khôi phục lại Việt Quốc. Sau này Phạm Lãi nói với Văn Chủng, Việt Vương Câu Tiễn có thể cùng hoạn nạn, nhưng không thể cùng phú quý. Phạm Lãi rất biết nhìn người, biết nhìn người rất quan trọng, không biết nhìn người thì có thể cả đời đều chẳng có được kết quả tốt đẹp. Văn Chủng không biết nhìn người, ông ta nhìn thấy vinh hoa phú quý đến rồi, làm sao có thể đem vinh hoa phú quý hiện tại bỏ đi được chứ? Không cam lòng! Sau này, quả nhiên Việt Vương Câu Tiễn ban cho Văn Chủng tự sát. Mà Phạm Lãi mang theo Tây Thi rời khỏi Việt Vương Câu Tiễn, thay tên đổi họ thành Đào Chu Công, ông đi đến một vùng của Giang Nam bắt đầu làm ăn, Phạm Lãi từ kinh doanh buôn bán nhỏ lẻ mà bắt đầu làm. Làm được không bao lâu thì phát tài lớn, Phạm Lãi lập tức đem toàn bộ của cải hiến tặng hết, sau đó lại từ kinh doanh buôn bán nhỏ mà bắt đầu làm; qua mấy năm sau lại phát tài nữa, ông lại đem toàn bộ tiền quyên góp cứu trợ cho những người bần cùng khốn khổ, sau đó lại từ kinh doanh buôn bán nhỏ mà bắt đầu làm; sau này tài phú của Phạm Lãi càng ngày càng nhiều. Đoạn lịch sử thật này, trong lịch sử ghi lại gọi là “Tam tụ tài, tam tán tài“.

Người có thể có được tài phú, nguyên nhân thực sự là họ biết được đem tiền của bố thí cho đi. Cách làm và thành tựu của Phạm Lãi, cũng là quả báo thiện của việc cẩn thận tuân theo giáo huấn của Thánh Hiền. Sách “Đại Học” có nói: “Tài tán tắc nhân tụ“, khi chúng ta đem tiền tài phân tán cho đi, cái gì sẽ tụ lại? Sự yêu kính của tất cả người đối với bạn, lòng người đều hướng tới bạn, không luận bạn kinh doanh việc gì, họ đều muốn đến để mua hàng của bạn, đến để ủng hộ bạn, bởi vì cái bạn được là lòng người. Không phải là nói tiền tài tán đi sẽ không còn nữa, không phải nhìn không được tức là không có, sức ảnh hưởng của nó không hề hay biết, chỉ cần gặp được duyên thì sẽ khởi hiện hành. Tài phú có nhân, có duyên mới tạo thành kết quả, “nhân” ở chỗ bố thí tài, “duyên” là sự nỗ lực của bạn, cộng thêm quý nhân giúp đỡ, rồi thêm cơ hội đến nữa, tự nhiên mà kết ra “quả” tài phú. Cho nên, kinh doanh tài phú của đời người, nhất định phải như lý như pháp mà kinh doanh, nếu không bạn nỗ lực cả đời đến sau cùng có thể đều uổng phí.

Nhân sinh có xả sẽ có đắc

Sau khi chị gái tôi có thai thì từ bỏ việc công chức, rất nhiều bạn bè thân thích đều cảm thấy rất tiếc. Ngay cả mẹ chồng của chị cũng thường hay nói với chị: “Con cứ đi làm việc, mẹ sẽ giúp con trông cháu cho!“, thế nhưng nhân sinh có xả có đắc, chị ấy bỏ việc công chức thì ở nhà chờ đến ngày sinh, đến sau này việc của đứa nhỏ đều là tự mình lo. Sau khi chị từ bỏ công việc thì chồng chị một mình đi làm kiếm tiền, thế nhưng càng kiếm càng nhiều. Tại sao lại càng kiếm càng nhiều? Bởi vì chồng chị đưa tiền cho chị, chị thường hay lấy đưa cho tôi, chị nói: “Một mình chị ở nhà với cháu cũng không dùng đến làm gì, em giúp chị lấy đi ấn tống kinh sách, làm một số việc thiện“. Chị biết giúp cho chồng mình bố thí tài, cho nên chồng chị càng kiếm tiền càng nhiều. Có một lần, vợ chồng chị cùng nhau đi mua sắm, vừa lúc gặp khai mạc của một Đại Siêu Thị có rút thăm trúng thưởng, giải đặc biệt là một chiếc xe hơi, chị gái tôi cũng tham gia hoạt động rút thăm trúng thưởng này. Không lâu sau, Đại Siêu Thị gọi điện đến nói: “Chị Thái, chị đã đã rút thăm được một chiếc xe hơi“. Cho nên, phải biết bố thí, phải biết gieo cái nhân của tài bố thí.

Đối với các thứ vật chất, chúng ta không phải là không cần, mà là đủ dùng là được rồi. Giàu có thực sự là ở chỗ biết đủ, người biết đủ là giàu có. Kinh “Vô Lượng Thọ” nói: “Vô điền ưu điền, vô trạch ưu trạch quyến thuộc tài vật, hữu vô đồng ưu” (Không ruộng lo ruộng, không nhà lo nhà, quyến thuộc tài vật, có – không đều lo). Khi người ta không biết đủ, sẽ cảm thấy mình rất nghèo, sẽ cứ mãi ở đó truy cầu. “Thế nhân cộng tranh bất cấp chi vụ” (Người đời tranh giành những việc không gấp), tất cả những thứ truy cầu đều chẳng mang theo được, hơn nữa trong quá trình truy cầu lại tạo ra một cái thân tội nghiệp, vô cùng oan uổng!