CẨM NANG HẠNH PHÚC

Thầy Thái Lễ Húc giảng thuật


CHƯƠNG 2 – HỌC TẬP THIÊN (CHƯƠNG HỌC TẬP)

10. CON CÁI HỌC RẤT NHIỀU TÀI NĂNG NGHỆ THUẬT LÀ LỢI NHIỀU HAY HẠI NHIỀU?

Nhất môn thông bách môn thông (Một môn thông, trăm môn đều thông)

Cô giáo Dương vô cùng yêu thích thư pháp, cô ấy học Khải Thư (một thể của chữ Hán) cũng đã học được hơn mười năm, bởi vì cô giáo Dương thâm nhập một môn thư pháp, cho nên sức định, công phu nhẫn nại của cô, thành tựu cho cô năng lực quan sát đối với nghệ thuật cũng vô cùng nhạy bén. Do đó, khi cô Dương học tập chữ Triện văn (một lối viết chữ Hán cổ) thì có thể nhanh chóng mà khế nhập. Cô Dương học vẽ tranh cổ cũng học rất nhanh, bởi vì cô giáo đối với việc chấp bút như thế nào, làm sao để vận dụng nét từ thô đến tinh đã vô cùng thoải mái, đối với cảm nhận về cái đẹp cũng đặc biệt nhạy bén, cho nên thầy giáo dạy vẽ tranh cổ lúc dạy học cho cô, cảm thấy cô tiến bộ thần tốc. Khi cô giáo học ghi âm, học quay phim chụp ảnh, tốc độ tiến bộ cũng khiến cho những vãn bối chúng tôi cảm thấy ngạc nhiên (thất sắc) và xấu hổ.

Cô giáo Dương bốn mươi mấy tuổi mới bắt đầu học vi tính, thế nhưng tôi nhìn thấy cô Dương học máy tính rất là bội phục. Khi cô làm điều gì không rõ ràng, có thể chiến đấu với cái máy tính 3, 4 giờ đồng hồ, ngày hôm sau tôi từ trong phòng đi ra, cô giáo Dương vẫn còn ngồi ở đó gõ gõ, điều này tôi làm không được. Cũng bởi do có tính bền bỉ này nên làm cho cô khi học tập bất kỳ thứ gì cũng đặc biệt đắc lực.

Vì sao Cô giáo Dương có thể có sức nhẫn nại đến như thế? Từ trong việc học thư pháp mà rèn luyện ra. Vì sao cô giáo Dương học các môn nghệ thuật khác thì tốc độ đều nhanh như thế? Bởi vì cô ấy đã đem tất cả thái độ và sự tinh tuý, sức mê hoặc với nghệ thuật đều đưa nạp hết vào trong tâm mà tự thông hiểu đạo lý rồi.

Cho nên, học tài năng nghệ thuật không được học tạp, tạp rồi thì cái gì cũng chẳng chuyên. Bạn học một môn nghệ thuật là nói một môn thâm nhập, ngoài việc có thể học tốt môn nghệ thuật này ra thì tất cả thái độ chính xác trong học tập cũng được hình thành, những thứ như sức nhẫn nại, nghị lực, sức tập trung cũng có thể dùng vào việc học tập bất kỳ thứ gì sau này. Bởi vì ngay trong lúc học tập môn nghệ thuật này, độ nhạy cảm đối với toàn thể nghệ thuật sẽ đặc biệt cao. Mặc dù cô giáo Dương không có học qua cái gọi là thiết kế đồ hoạ trên mạng, thế nhưng chỉ cần vừa nhìn thấy thì có thể nhìn ra được chỗ nào không phối hợp được, chỗ nào không tốt, rất nhiều người chuyên nghiệp cũng không thể không bội phục, đây chính là hiệu quả của một môn thâm nhập của cô giáo Dương.

Do đó, để cho con cái học nghệ thuật thì đừng học quá nhiều. Thành tựu của tài năng cũng giống như việc đào giếng, hôm nay bạn bạn mở 100 miệng giếng đều không tìm thấy nước, nếu như là một miệng giếng mà bạn đào tới đáy thì nguồn nước sẽ tuôn ra. Nguồn nước của một miệng giếng này là do nguồn nước từ bốn phương tám hướng đổ dồn về mà thành, ý nói rằng bạn có học những tài năng nghệ thuật nào đi chăng nữa thì sẽ nhìn được đơn giản hơn. Trẻ nhỏ muốn học tốt tài năng nghệ thuật thì trước hết phải cắm gốc rễ đức hạnh cho thật tốt, người xưa nói: “Đức tài kiêm bị” (Đức tài vẹn toàn), đức là ở trước, tài là ở sau, nếu như một người rất có tài năng mà không có đức hạnh, thì sẽ có kết quả như thế nào? Cả đời này của họ có thể sẽ bị tài năng của chính mình hại chết.

Học tạp mà không theo tiến độ, chỉ làm đầu óc hỗn loạn chẳng ích chi.

Chướng ngại trong học tập lớp nhất của người hiện đại chính là học tạp, tham nhiều, Sách “Lễ Kí – Học Kí” nói: “Tạp thi nhi bất tôn, tắc hoại loạn nhi bất tu” (học tạp mà không theo tiến độ, chỉ làm đầu óc hỗn loạn chẳng ích chi). Nếu như bạn để chúng học cả đống lớn, tâm của chúng sẽ bị tán loạn; tâm đã tán loạn rồi thì làm sao có thể thâm nhập được một một học vấn với tài năng nghệ thuật! Trẻ nhỏ hiện nay học được rất nhiều, nhưng học đến sau cùng vô cùng hận cha mẹ, rất không hoan hỉ với sự an bài từng chút từng chút một của cha mẹ, ngay cả trong lòng còn không hoan hỉ, có oán hận thì chúng có học tốt được một môn tài năng nghệ thuật này hay không? Khổng Phu Tử nói: “Hảo chi giả, bất như lạc chi giả” (người giỏi giang, chẳng giống người có niềm vui), chúng làm sự việc này là hoan hỉ mà làm, bạn sẽ không phải thúc ép chúng, chúng cũng sẽ tiếp tục mà thâm nhập. Cũng giống như chúng ta thật sự hiểu rõ chỗ tốt của học vấn đối với bản thân thì có còn phải chờ cha mẹ, thầy cô ở bên cạnh thúc giục nữa không? Khi chúng rất tập trung rồi, khi chúng có thể thể hội được sự trưởng thành của chính mình, tự mình có thể đột phá được tất cả thì sự hoan hỉ trong tâm đó sẽ tự nhiên như vậy mà trào dâng lên.

Một môn thâm nhập mới có thể thật sự thành tựu

Xác thật cũng là phải dũng mãnh tinh tấn, một môn thâp nhập mà học tập, mới có thể không ngừng nâng cao năng lực của chính mình, mà cô giáo Dương chính là tấm gương tốt về một môn thâm nhập. Bậc đức cao vọng trọng trong giới thư pháp Đài Loan là lão tiên sinh Khải Công, hiện tại ông đã là bậc cao niên 70 tuổi, vẫn đang dụng công phu vào làm những việc thấp kém nhất, đó là sao chép. Ông đem chữ viết của những nhà thư pháp nổi danh, đặt xuống phía dưới dùng tấm kính để ngăn ra, sao chép từng chút từng chút, ông rất sợ còn có một chút tư tưởng của chính mình ở trong đó, không có cách gì khế nhập được cảnh giới bút pháp của các cao nhân như Vương Hi Chi, Âu Dương Tuân, cho nên phải đem chính mình mình buông xuống. Rất nhiều người cầu học đều đến nói với ông:

– Mỗi ngày tôi luyện mấy vạn chữ, luyện cũng được cả chồng giấy, vô cùng nỗ lực.

Thế nhưng lão tiên sinh Khải Công nói với họ:

– Bản chữ của các vị luyện được rất nhiều vậy đó, mỗi ngày luyện rất nhiều bản chữ chẳng giống nhau, chữ chẳng như nhau, cũng giống như bắn cung vào bia, bắn một vạn phát cũng chẳng vào tâm; nhưng tôi bắt một phát, một phát này cũng sẽ vào tâm, một phát này hữu hiệu hơn một vạn phát của quý vị.

Học tập thì đừng tham nhiều, đừng học tạp, Thầy giáo Lý Truyền Quân nói: lúc thầy ấy sao chép, một ngày chỉ sao chép một chữ.

Bây giờ mọi người muốn nâng cao học vấn, nâng cao tài năng, nhất định phải đi theo lối xưa, nếu không thì không có cách gì khế nhập, nguyên nhân là ý kiến của chính mình quá nhiều. Nghệ thuật của người xưa rất là cao thâm, hiện nay cũng nhanh chóng đoạn tuyệt mất rồi, bởi vì học tập hiện nay nhấn mạnh chính là một lúc học thật nhiều, cho nên không có cách gì khế nhập công phu chân thật.