CẨM NANG HẠNH PHÚC

Thầy Thái Lễ Húc giảng thuật


CHƯƠNG 3 – SINH HOẠT THIÊN (TRONG ĐỜI SỐNG)

13. DẠY DỖ CON CÁI Ở NHÀ THÌ PHẢI HẾT SỨC ĐỀ PHÒNG ĐIỀU GÌ?

Con cái muốn gì mà cho cái đó thì sẽ làm hư hỏng con cái

Mẹ tôi giáo dục chúng tôi rất có nguyên tắc. Tôi nhớ có một lần, tôi có đề xuất với mẹ một yêu cầu không hợp lý thì mẹ tôi cầm lấy một cuốn sách lên xem, căn bản là không quan tâm đến tôi. Sau đó tôi nằm lăn trên đất mà dãy dụa, nhất định phải để cho mẹ hiểu rõ mục đích của tôi, kết quả mẹ tôi cơ bản không thèm nhìn tôi, tiếp tục đọc sách của mẹ. Sau đó tôi cảm thấy dãy dụa mệt quá, cũng biết rằng dùng cảm xúc không thể đạt được mục đích, mẹ không tiếp nhận sự uy hiếp nên tôi đành ngoan ngoãn tự bò dậy mà đi. Sự kiện này tôi nhớ rất sâu sắc, cũng làm cho tôi càng thêm cảm ngộ được rằng mẹ tôi dạy con có nguyên tắc là hoàn toàn chính xác. Giáo dục con cái nhất định phải có nguyên tắc chính xác, không được để con cái muốn gì là được nấy, như vậy sẽ làm hư hỏng con cái. Khi mẹ tôi dạy tôi rất có nguyên tắc, thế nhưng đến cháu ngoại lại bắt đầu nuông chiều, mẹ còn thường hay nói với tôi:

– Con đối với cháu đừng có nghiêm khắc thế.

Tôi cũng không nói lời nào, qua khoảng nửa năm gì đó, mẹ lại nói với tôi:

– Con nghiêm khắc với cháu như vậy là đúng rồi.

Bởi vì đứa cháu ngoại này đã trèo lên đầu lên cổ bà, cho nên cách một thế hệ thì hiệu quả dạy dỗ sẽ không tốt, sẽ làm hư hỏng trẻ nhỏ, cũng nên tự mình dạy dỗ con cái sẽ đảm bảo hơn.

Chiều con sẽ hại con, cũng lại đến mình

Ở Trung Quốc có một đứa bé từ nhỏ đã được cha mẹ nuôi nấng chiều chuộng, muốn bao nhiều tiền đều cho nó bấy nhiêu, sau cùng đứa bé lúc đi học, một tháng đã phải tiêu đến hơn 10.000 tệ. Cha của cậu cảm thấy không bình thường, liền nói với cậu bé:

 – Từ nay về sau cha không cho con tiền nữa, còn phải đưa con nhập ngũ 2 năm đến Tây Tạng.

Sau khi cậu ấy trở về, vẫn là đòi tiền của cha, cha của cậu rất dằn lòng mà không cho cậu ta tiền. Kết quả cậu ta thuê sát thủ đi giết chết cha mình, cậu ta nói với tên sát thủ rằng:

– Đợi đến khi có một người như vậy sẽ đi từ trong nhà ra thì hãy giết chết người này.

Cậu ta đối với toàn bộ tình hình mô tả rất là rõ ràng, tên sát thủ này hỏi:

– Anh làm sao mà biết rõ ràng được như thế? Rốt cục đây là nơi nào?

Cậu ta nói:

– Đây là nhà tôi.

– Người phải giết đó là ai?

– Là cha tôi.

Nếu như chúng ta không giáo dục tốt con cái, vở tuồng này có khả năng đến diễn ra trước mặt chúng ta. Cậu ta không chỉ giết chết cha mình rồi, bởi vì chìa khoá két sắt của cha là do mẹ giữ, cho nên mẹ cậu ta cũng bị giết. Quý vị xem, trẻ nhỏ một khi đã hư hỏng, có nhiều tiền đi chăng nữa cũng chẳng có cách gì giải quyết được vấn đề.

Yêu thương không có trí tuệ, yêu quá sẽ hại con

Người làm cha mẹ mỗi ngày đều tận tâm tận lực kiếm tiền cho con cái tiêu, thì có phải là yêu thương che chở hay không? Nếu như tình yêu thương này không có trí tuệ, thì yêu thương quá sẽ hại con, đem trẻ nhỏ chiều chuộng cho hư hỏng rồi, vậy thì không được! Tiếng Mân Nam có nói:

“Sủng trư cử táo, sủng tử bất hiếu, sủng thê sảo náo, sủng phu bán dạ ba khởi lai khốc, sủng nữ nhi nan nhập nhân gia đích gia giáo”

(Chiều heo phá bếp, chiều con bất hiếu, chiều vợ ồn ào, chiều chồng – nửa đêm bò dậy mà khóc, chiều con gái – khó hoà nhập gia giáo nhà người).

Tiếng địa phương cũng hàm chứa trí tuệ nhân sinh rất sâu sắc, những điều này đều là do tổ tiên xưa truyền lại, đều đã bỏ đi những thứ tạp loạn, giữ lại những tinh hoa, cho nên một câu nói đối với nhân sinh đã có sự cảnh tỉnh rất lớn. “Sủng trư cử táo“, nuông chiều heo chiều đến mức chúng chạy cả vào nhà bếp của bạn, bếp nhà bạn đều bị xới tung lên, câu nói này rất có đạo lý! Cho nên, giáo dục con cái nhất định phải vô cùng có nguyên tắc, nếu không sẽ bị con cái lấy đi cho bằng hết. Heo cũng không được chiều, người càng không được chiều, bởi vì con cái được nuông chiều thì sẽ bất hiếu.

Trong nhà tránh kiện cáo, kiện cáo cuối cùng ắt tai hoạ

Tôi từng nghe thấy một người bạn nói, có một đôi vợ chồng nuôi được sáu người con trai, đã mua cho họ được sáu căn nhà, cưới được sáu cô vợ, đều sắp xếp cho họ tốt cả, cha mẹ như vậy có vĩ đại không? Kết quả sau cùng thế nào? Bản thân chẳng có chỗ ở. Đây có phải là yêu thương con cái không? Là hại con cái rồi. Từ nhỏ đến lớn, cái gì cũng làm giúp con cái cả, những đứa con đó sẽ chỉ sinh ra một thái độ: Cha mẹ giúp mình làm những việc đó là đúng nên vậy. Đến sau cùng, đứa con lớn còn có một chút lương tâm, ở bên cạnh cái chuồng heo lợp một cái gian nhà gỗ nhỏ cho cha mẹ ở, hàng xóm nhìn không chịu nổi, mới xúi họ đi kiện con cái. Có cần phải kiện không? “Cư gia giới tranh tụng, tụng tắc chung hung” (người trong nhà tránh kiện cáo, kiện cáo cuối cùng ắt tai hoạ). Nếu như thật sự kiện thắng rồi, sáu đứa con trai phân chia lại một chút, mỗi người nuôi dưỡng hai tháng, cùng nhau nuôi như vậy thì kết cục thế nào? Có thể con dâu đưa cơm đến rồi nói: “Ăn nhanh lên!” Vốn dĩ còn có thể sống được chục năm, hai chục năm, kết quả sau khi được sáu đứa con trai phụng dưỡng rồi, mỗi ngày đều tức muốn chết, trái lại chỉ có thể sống được ba năm. Sớm biết trước ngày này, hà tất làm ban đầu! Cho nên, giáo dục con cái phải lấy đức làm gốc, mới là thật sự yêu thương chúng.