CẨM NANG HẠNH PHÚC

Thầy Thái Lễ Húc giảng thuật


CHƯƠNG 3 – SINH HOẠT THIÊN (TRONG ĐỜI SỐNG)

15. ĐỂ CHO CON TRẺ TỪ NHỎ HỌC CÁCH BIẾT KHEN NGỢI NGƯỜI KHÁC

Kiến nhân thiện, tức tư tề; Túng khứ viễn, dĩ tiệm tê (Thấy người tốt, nên sửa mình; Dù còn xa, cũng dần kịp)

Thái độ “kiến nhân thiện” (thấy người tốt), có sức ảnh hưởng đối với đạo nghiệp tương đối sâu sắc. Kì thật, một câu kinh văn này chính là phương pháp học tập vì sao mà Thiện Tài Đồng Tử một đời có thể viên thành Phật Đạo, bởi vì ông không quan trọng là nhìn thấy người thiện hay người ác, cũng là chỗ học hạnh Bồ Tát của ông. Ông xem tất cả người đều là chư Phật Bồ Tát, chỉ có riêng mình ông là học trò, cho nên mới có thể “đức nhật tiến, quá nhật thiểu” (đức tiến dần, lỗi ngày giảm). Nhất định phải để con cái từ nhỏ có thái độ học tập như vậy, nếu như chúng từ nhỏ không khen ngợi người khác, chỉ có phê phán người khác thì chúng sẽ sống rất khổ sở. Khi chúng thường hay xem thấy lỗi của người khác, liệu có nhiều bạn bè không? Cho nên, biết khen ngợi người khác, tuỳ hỉ người khác, điều này đối với nhân cách của một người tương đối quan trọng. Mà chúng ta xưng tán khen ngợi đối phương, phải nương vào tánh đức, mà không phải là hư vinh, tài năng bên ngoài. Chỉ cần bạn xưng tán, khen ngợi tánh đức của họ thì họ sẽ càng ngày càng tốt.

Có người 20 tuổi đã lấy được bằng tiến sĩ Toán học, trong quá trình học tập nhảy liền mấy cấp, vô cùng xuất sắc. Sau này ở lại trường Đại học giảng dạy, được đặc cách nâng lên làm phó giáo sư, có thể tính đó là một trường hợp đặc biệt ở trong trường. Anh ta từ 20 tuổi làm đến 30 tuổi, ngay trong suốt 10 năm này, xuất bản được rất nhiều luận văn, muốn nâng lên đến giáo sư, thế nhưng 10 năm rồi cũng không nâng được lên. Tôi có người bạn cũng là Tiến sĩ Toán học, vừa đúng lại là đồng nghiệp của anh ấy, biết rõ những luận văn đã xuất bản của anh ấy rất xuất sắc, nhưng nội dung đều là xem luận văn của giáo sư nào mà có khuyết điểm gì, đem những sai lầm của giáo sư đó nói ra, mỗi bài viết của anh ta đều là bàn luận về những sai lầm của người khác. Mặc dù nói được rất chính xác, thế nhưng luận văn của anh toàn là đến giữa chừng thì bị loại bỏ đi. Anh ấy cũng rất khổ não, bạn của tôi nói với anh, anh thay đổi lại cách viết, nói ra chỗ tốt của các giáo sư đó, từ góc độ đó mà xuất bản luận văn, nói không chừng sẽ có cơ hội thay đổi. Sau khi anh ấy nghe rồi, nhíu mày lại, cảm thấy rất là khó. Sau đó viết xong rồi đưa cho bạn tôi xem, anh ấy nói anh ấy vừa xem thì liền nổi da gà, bởi vì viết rất không tự nhiên.

Một người phải thật chân thành mà xưng tán khen ngợi người khác, cũng thật sự phải rất quen rồi thì mới làm ra được. Có một số người được tiếp nhận một số chương trình đào tạo, lúc đào tạo thì nói với họ, phải thường hay xưng tán người khác, đối với người khác phải nở nụ cười thì mới có thể làm ăn được với người ta. Thường thường những người này học xong rồi, khi trở về cười với bạn, bạn sẽ cảm thấy rất không tự nhiên. Cho nên, “kiến nhân thiện, tức tư tề” (thấy người tốt, nên sử mình), là một dạng trạng thái tâm lý, phải hoan hỉ từ nội tâm mà khen ngợi, tán thán người mới mới được.