CẨM NANG HẠNH PHÚC

Thầy Thái Lễ Húc giảng thuật


CHƯƠNG 3 – SINH HOẠT THIÊN (TRONG ĐỜI SỐNG)

7. BỒI DƯỠNG OAI NGHI ĐI ĐỨNG NẰM NGỒI

Oai nghi của đạo pháp tự nhiên là oai nghi mạnh khoẻ nhất

Tổ tiên xưa dạy dỗ chúng ta tiêu chuẩn đi đứng nằm ngồi, phải làm được “đứng như tùng, đi như gió, ngồi như chuông, nằm như cung”, đây đều là đạo pháp tự nhiên, là thói quen sinh hoạt khoẻ mạnh nhất.

Đứng như tùng

Con người khi đứng, thì phải giống như cây tùng, đầu đội trời chân đạp đất. Ở giữa trời đất, chỉ có một loài động vật có thể đầu đội trời chân đạp đất, hấp thụ chánh khí của trời đất, chính là loài người. Người nam chúng ta lúc đứng thì phải ngẩng đầu ưỡn ngực, hai chân rộng bằng vai, tay để xuống thật tự nhiên; lúc này có thể quán tưởng phía xa là đại dương bao la không ngằn mé thì bạn sẽ hấp thụ được tinh hoa của trời đất. Nếu như lúc đứng mà rất không tự nhiên, hôm nay người ta nói chuyện làm ăn với bạn, liền sẽ không có tín tâm với bạn, cho nên hình tượng của một người sẽ ảnh hưởng đến cách nhìn của người khác đối với bạn.

Người nữ thì lúc đứng có thể một chân trước, một chân sau, sau đó đặt tay phải để lên trên tay trái, nhìn như vậy sẽ vô cùng đoan trang. Nếu như người nữ mà mặc quần để nói chuyện, tay sẽ phải để cao hơn một chút; nếu như là mặc váy thì tay có thể để xuống thấp một chút.

Đứng như tùng“, khi đứng thì ngoài việc một người phải có oai nghi ra, còn có một điểm rất quan trọng, chính là đối với thân thể của mình cũng có liên quan trực tiếp. Chúng ta phát hiện ra hiện nay rất nhiều người bị bệnh gai xương, đều là đứng không thẳng, đầu xương chịu áp lực lâu ngày, lâu rồi sẽ tạo ra một số xương yếu, cho nên tư thế đứng rất quan trọng đối với sức khoẻ của thân thể. Chúng ta xem thanh thiếu niên hiện nay đều đứng như thế nào? Thân thể vẹo bên này, vẹo bên kia, có cái gì có thể tựa thì tựa một chút, giống như là lúc nào cũng ngã xuống được, thật là lười biếng. Tư thế của họ mà kéo dài tiếp tục, càng lâu càng sẽ ảnh hưởng đến tình trạng bên trong của họ, càng dần càng phóng túng, buông tuồng. Cha mẹ mấy chục năm trước giáo dục con cái, nếu như con cái đứng không đúng, ánh mắt của cha mẹ liền trừng một cái, hoặc là cho ăn đòn ngay, đây đều là vì oai nghi và sức khoẻ thân thể của con cái mà suy nghĩ.

Nếu như hiện nay quý vị còn đứng không đúng, tôi nói cho quý vị một phương pháp luyện tập, chính là mỗi ngày dùng thời gian 20 phút, đem cơ thể của mình dán chặt vào bức tường mà đứng, kiên trì lâu dài một chút, thì nhất định có thể uốn nắn lại cho đúng tư thế đứng. Mà lúc luyện tập thì phải đứng tự nhiên một chút, trong tâm không cần khẩn trương, nếu không đứng lâu rồi có thể sẽ bị chuột rút.

Đi như gió

Chúng ta xem thấy trẻ nhỏ hiện nay, tư thế đi rất không phù hợp, khi đi thì bắp vai bên cao bên thấp. Những hành vi, động tác sinh hoạt này, người làm trưởng bối phải chú ý nhiều hơn, rèn luyện dáng đi cho chúng. Khi chúng tôi gọi trẻ nhỏ lên bục giảng để nói chuyện thì yêu cầu các em bước lên bục cũng phải phải bước đi như gió, bước đi phải tự nhiên. Kết quả là khi các em gặp phải cảnh này,  thường thường tay chân quýnh quáng, căng thẳng đến nỗi chẳng đi nổi, cho nên chúng ta phải rèn luyện cho trẻ nhỏ nhiều thì các em mới có can đảm.

Chúng ta suy xét một chút, một người lúc leo lên cầu thang thì bước chân rất nặng nề, thì đại biểu cho nội tâm của họ cũng rất là nặng nề; khi tâm của quý vị rất tự tại, rất thanh tịnh, lúc bước đi thì bước chân sẽ rất nhẹ nhàng. Cho nên, hành vi mà con người biểu hiện ra, đều là phản ánh một loại tâm cảnh ở bên trong của họ.

Ngồi như chuông

Con người khi ngồi xuống thì giống như một quả chuông, đại biểu có việc đối nhân xử thế của một người là vô cùng an định chắc chắn. Trẻ nhỏ hiện nay không biết cách ngồi, chúng ta làm thầy cô cũng phải dạy các em tư thế ngồi, trong quá dạy học, chúng ta phải đem một số tư thế và thái độ này làm mẫu ra cho các em, các em mới biết được mà bắt chước học tập.

Ngồi như chuông, tư thế ngồi của người nam, hai chân rộng bằng vai, ngẩng đầu ưỡn ngực, hai tay để ở trên hai đầu gối thật tự nhiên, vậy có khí thế hơn, nói chuyện với người khác, đối phương cũng sẽ cảm thấy quý vị rất có phong độ. Nếu như người nam ngồi xuống mà hai chân khép lại với nhau, thì sẽ nhìn không được hào phóng lắm.

Tư thế ngồi của người nữ, hai chân phải khép lại, tay phải đặt chồng lên tay trái, rồi đặt lên đùi trái, tư thế ngồi như vậy sẽ trang nghiêm hơn. Có một trường nghệ thuật mời họp phụ huynh, nhà trường sắp xếp các cô giáo dạy tranh cổ ở hàng đầu tiên đều là y theo cách ngồi của người nữ, tất cả phụ huynh đều được sắp xếp ngồi ở phía sau, những phụ huynh này vốn dĩ ngồi không thẳng, chính là ngồi vếch chân lên, đột nhiên những phụ huynh này nhìn thấy một hàng các cô giáo đều ngồi trang nghiêm chỉnh tề như thế, sau đó tư thế ngồi của các phụ huynh trong vô hình trung đều có sự cải thiện rất lớn. Sau buổi họp, phụ huynh mới hỏi hiệu trưởng rằng:

– Thầy tìm đâu ra những nhân viên có tố chất tốt như vậy?

Cho nên, oai nghi của chúng ta cũng có ảnh hưởng đến tín tâm của người khác đối với chúng ta.

Nằm như cung

Nằm như cung“, là chỉ tư thế lúc nằm ngủ, nằm nghiêng lên sườn phải, đây là có lợi nhất đối với sức khoẻ của thân thể. Bởi vì nằm lên sườn trái sẽ ép vào tim, ép vào dạ dày, như vậy sẽ không tốt. Tốt nhất, tư thế ngủ phải được dạy từ nhỏ, tư thế ngủ thành thói quen rồi, muốn sửa lại không dễ.

Vật tiễn vực (Chớ đạp thềm)

Cửa ra vào thời xưa có cái bậu cửa (ngưỡng cửa), có người cứ thích đạp lên bậu cửa, tư thế như vậy không những nhìn không đúng, mà còn rất thô lỗ, đối với đồ vật cũng không cung kính, thường hay đạp lên như thế thì bậu cửa rất dễ bị hỏng. Hiện nay có trẻ nhỏ nhìn thấy tường vách cũng sẽ đạp chân lên một cái, đạp đến nỗi bức tường có rất nhiều giấu chân, như vậy biểu lộ không có giáo dưỡng, không có chuẩn mực đạo đức nơi công cộng trong xã hội, cho nên chúng ta phải đúng lúc đó mà nói trẻ nhỏ phải yêu tiếc của công, phải tuân thủ chuẩn mực đạo đức nơi công cộng trong xã hội.

Vật bí ỷ (Không đứng nghiêng)

“Vật bí ỷ” (không đứng nghiêng), chính là lúc đứng thì nghiêng về một bên hoặc là đứng tựa lưng vào gì đó, đây đều là đông tác rất khó coi. Ngay cả đứng mà họ còn tuỳ tiện như thế thì bạn có dám giao việc quan trọng cho họ làm hay không? Tin rằng người mà việc nhỏ mà còn cẩu thả, thì lúc có việc lớn họ cũng không thể nào đột nhiên biến thành rất cẩn thận được. “Chớ thấy việc thiện nhỏ mà không làm, chớ thấy việc ác nhỏ mà làm“, một người có năng lực rất lớn cũng đều là từ chỗ nhỏ mà bắt đầu cắm gốc, hành vi không tốt của một người cũng đều từ trong những việc vụn trong đời sống vặt mà bắt đầu cẩu thả.

Vật ki cứ (Chớ ngồi dang)

“Vật ki cứ” (chớ ngồi dang), ki là cái ki hốt rác, miệng của cái ki hốt rác mở ra rất lớn to, ý nghĩa của “vật ki cứ” chính là ngồi xuống thì hai đùi không được dang ra giống như cái ki hốt rác. Dang ra mà lớn, nhìn rất khó coi, nếu như là phụ nữ, có thể phải khiến cho người bình phẩm thì không tốt.

Vật diêu bễ (Không rung đùi)

Lúc ngồi, hai chân không được lắc qua lắc lại, còn có người lắc lên lắc xuống, hai chân cứ vậy không ngừng rung động, loại hiện tượng như vậy rất nhiều. Có một lần chúng tôi tổ chức một hội diễn giảng có quy mô lớn, đến nghe giảng phía trước đều là quan chức, họ đều ngồi ở dưới bục giảng, hai bên đều đang lắc, lúc này chúng tôi thật sự cũng không muốn giảng tiếp nữa. Thế nhưng chúng ta phải suy nghĩ, tại sao những vị quan chức này cứ rung như vậy? Việc của họ quá nhiều rồi, mặc dù người thì đến đó nghe giảng, nhưng mà trong tâm vẫn đang suy tính công việc khác. Khi con người đang bất an, tâm lại động thì rất tiện cho cái thói quen rung chân; nội tâm của một người rất bình lặng thì sẽ không rung động. Một điểm này xác thật phải chú ý, rất nhiều người lúc rung chân, bản thân cũng không cảm giác được rõ, bởi vì đã thành thói quen rồi. Nếu hôm nay bạn nói chuyện công việc với người khác, chân cứ rung lên không ngừng thì còn có thể nói chuyện tiếp được không?