CẨM NANG HẠNH PHÚC

Thầy Thái Lễ Húc giảng thuật


CHƯƠNG 4 – VẤN ĐỀ THIÊN (XỬ LÝ VẤN ĐỀ)

2. CON TRẺ THƯỜNG HAY QUÊN TRƯỚC QUÊN SAU THÌ LÀM THẾ NÀO?

Tập tính ỷ lại sẽ làm hại cả đời của cha mẹ và con trẻ

Nếu như con cái của quý vị học lớp một, có một ngày gọi điện thoại về nhà cho quý vị mà nói:

– Mẹ ơi, con quên mang theo vở bài tập ngữ văn rồi, hôm qua con còn chưa viết xong, tiết học sau thầy giáo phải kiểm tra rồi, mẹ nhanh mang qua giúp con.

Lúc này bạn có giúp chúng mang qua không? Có! Như vậy có đúng không? Phần lớn các bậc phụ huynh đều là như thế, không chỉ là cha mẹ đang làm, mà còn có ông nội bà nội, tất cả phụ huynh cũng đều nghe theo sự sai bảo của chúng. Khi bạn mang cuốn vở bài tập này đến cho chúng rồi, con trẻ sẽ biết được chúng không ngừng có người cứu viện. Cho nên, trong sự việc này, chúng không hình thành được lòng trách nhiệm và tính cảnh giác đối với sự việc, ngược lại còn hình thành ra tính ỷ lại.

Chúng ta đang hết sức nhấn mạnh giáo dục nhất định phải “thận ư thuỷ” (thận trọng ngay từ ban đầu), có thể nắm bắt được trọng điểm của giáo dục thì làm cha mẹ đã không phải khổ sở như vậy. Cuốn vở này bạn phải giúp nó mang từ tiểu học cho đến khi nào? Có thể sau này chúng sinh con rồi cũng sẽ đưa cho bạn: “Ba ơi, để cho ba nuôi luôn!”. Những thanh niên hiện nay không có đủ lòng trách nhiệm, thậm chí là hai mươi mấy tuổi đầu rồi vẫn ở nhà xem truyền hình không chịu đi tìm việc làm, không có lòng trách nhiệm. Ai giúp cho chúng tìm việc? Ba, mẹ chúng vẫn phải chạy đôn chạy đáo mà giải quyết, thông qua rất nhiều quan hệ giúp cho chúng tìm việc làm. Tìm đến sau cùng, chúng cũng có chỗ không chịu nổi phiền hà mà nói với cha mẹ: “Được! Vì nể mặt ba, con sẽ làm một chút”. Chúng có thể làm tốt công việc không? Đến lúc nổi nóng lên, lại không đồng ý làm nữa, cả đời này của bạn không biết là phải vì việc của chúng mà vất vả bận rộn đến khi nào!

Việc của bản thân mình làm, phải gánh vác trách nhiệm

Con gái của chú Lô, lần đầu tiên quên mang vở bài tập, gọi điện thoải về nhà nhờ chú mang đến giúp nó. Chú lấy lập tức nói với con gái:

 – Không mang theo vở bài tập là do bản thân con tạo thành, việc của bản thân con làm, con phải tự chịu trách nhiệm, bị thầy giáo xử phạt cũng là đáng mà.

Nói rồi liền gác điện thoại. Vừa gác máy điện thoại, cảm xúc của con gái sẽ như thế nào? Rất chán nản, thế nhưng cũng ấn tượng sâu sắc. Gác điện thoại xuống rồi, là đại biểu cho một nguyên tắc giáo dục của cha mẹ, chính là uy nghiêm. Con gái về đến nhà, có cần phải tiếp tục mắng con không? “Con xem sao cứ quên trước quên sau vậy!”. Chúng đã đủ chán nản rồi, bạn lại còn tiếp tục mắng, như vậy là hơi quá, uy nghiêm đã có rồi, tiếp theo phải ban ơn đức. Cho nên, chú Lô gọi con gái lại:

– Hôm nay con có bị thầy giáo xử phạt không?

Con gái gật gật đầu.

– Ba sẽ nói cho con một phương pháp, con cả đời này sẽ không vì quên trước quên sau mà bị thầy giáo phạt nữa.

Con gái vừa nghe thấy liền lấy lại tinh thần, chú Lô mới nói với con:

– Con chỉ cần sử dụng sổ liên lạc, những gì hôm nay phải mang theo con đều liệt kê ra hết, trước khi đi đi ngủ thì kiểm tra cặp sách, đã để sách giáo khoa, vở bài tập vào chưa, đánh dấu vào đó, toàn bộ đều đánh dấu rồi, thì có thể an tâm mà đi ngủ, từ nay về sau sẽ không bị lỗi giống như vậy nữa.