CHƯƠNG 4 - XỬ LÝ VẤN ĐỀ

7. LÀM THẾ NÀO ĐỂ VUN TRỒNG CỘI GỐC PHƯỚC ĐỨC NHÂN SINH CHO CON TRẺ?

Từ nhỏ tiếp nhận giáo huấn của Thánh Hiền

“Ruộng phước nương vào tâm cày cấy”[1]. Nếu một đứa trẻ được từ nhỏ đã được vun trồng thiện nguyện thiện niệm thì khởi tâm động niệm của nó đều là đang tăng thêm phước phần cuộc đời của chính mình. Rất nhiều người cho rằng cả đời của một người là phải làm việc thì mới có thể giúp đỡ được cho xã hội, sau khi người ta già rồi thì sẽ không có cách gì tận hết được tâm lực của mình đối với xã hội nữa. Một người từ 20 tuổi đến 60 tuổi, trong bốn mươi năm này mới là giai đoạn hoàng kim để tạo phước cho xã hội. Thật ra khi một đứa trẻ từ nhỏ đã tiếp nhận giáo huấn của Thánh Hiền thì giai đoạn hoàng kim tạo phước cho xã hội tuyệt đối không chỉ có thời gian 40 năm thôi đâu.

Có một đứa bé mới 2 tuổi, bé học xong tiết đầu tiên của khoá học “Đệ Tử Quy”, về đến nhà, cha mẹ hỏi bé:

– Hôm nay con học gì vậy?

Đứa bé trả lời ngay lập tức mà không cần suy nghĩ:

Hiếu thuận cha mẹ!

Bốn chữ này nói ra rất có khí phách, cha mẹ nghe thấy rất vui mừng. Lần thứ hai về nhà, cha mẹ cũng không kêu bé nhưng bé lập tức đi rót nước mời cha mẹ uống, đây là những điều bé học ở tiết học thứ hai của khoá học. Cho nên  một đứa bé tiếp nhận giáo huấn của Thánh Hiền thì từ nhỏ đã có thể lợi ích cho gia đình, cũng đang lợi ích cho xã hội.

Nếu một đứa bé tiếp nhận giáo dục Thánh Hiền từ nhỏ thì sinh mạng của nó không chỉ là từ 20 tuổi mới bắt đầu rạng rỡ. Từ mấy tuổi bắt đầu? Nếu khi người mẹ này mang thai mà đã biết mở “Đệ Tử Quy” cho nó xem, cho nó nghe một số kinh điển Thánh Hiền thì đứa bé này từ khi sinh ra đã có thể hoằng dương Thánh giáo, sinh mạng của nó từ nhỏ có thể đã có giá trị. Đứa bé từ nhỏ đã đọc sách Thánh hiền, lớn lên tạo phước cho xã hội, trí huệ của nó sẽ càng ngày càng tăng lên, càng già càng có giá trị. Đến lúc đó, rất nhiều người hậu sanh vãn bối đều muốn thân cận, bởi vì thân cận với người như vậy thì có thể có được sự mở mang đối với cuộc đời, giảm thiểu rất nhiều sự mò mẫm vô nghĩa. Cho nên, người tiếp nhận giáo huấn của Thánh Hiền thì sinh mạng của họ không phải là 60 tuổi kết thúc mà là không luận già như thế nào cũng rất có giá trị.

Thầy của chúng tôi là giáo sư Thích Tịnh Không, năm nay đã 83 tuổi, vẫn đi khắp nơi trên thế giới, đều có số lượng học trò rất lớn mong mỏi có thể nhận được giáo huấn của Ngài, không chỉ là người trong nước chúng ta mong nhận được giáo huấn của Ngài, mà các tôn giáo, dân tộc trên khắp thế giới hiện nay đều vô cùng mong đợi có thể thân cận được vị trưởng giả này. Cho nên, sinh mạng của Ngài không hề kết thúc, bởi vì giáo huấn của Ngài là từ trong tâm chân thành mà phát xuất ra, tâm chân thành vượt qua không gian và thời gian. Sách “Trung Dung” nói: “Chân thành là sự khởi đầu và kết thúc của vạn vật” [2], chân thành nhất định có thể thành tựu được sự việc, hơn nữa chí thành như thần, chí thành có thể cảm thông. Dùng tâm chân thành để biểu hiện ra ngôn ngữ và hành vi thì sẽ không vì thời gian và không gian mà thay đổi sức ảnh hưởng. Do đó, Khổng Lão Phu Tử có phải là đã rời khỏi thế gian này rồi hay không? Không! Tinh thần của Ngài vẫn trường tồn, là khuôn mẫu cho đời sau.

Phụ huynh phải có nhận thức chính xác

Vậy Phạm Trọng Yêm còn sống không? Vào năm 2002, Trung Quốc tổ chức một sự kiện người Hoa toàn cầu đọc kinh điển, người Hoa ở Malaysia, Singapore, Hồng Kông, Indonesia cho đến người Hoa khắp nơi trên thế giới, đều đến Sơn Đông Khúc Phụ. Trong đó có mời một vị khách đặc biệt, ông ấy chính là con cháu đời sau của Phạm Trọng Yêm, đến nay đã là 800 năm, con cháu thế hệ sau của Phạm Trọng Yêm đời đời đều rất có thành tựu. Trong lúc diễn giảng tôi có để ý đến vị truyền nhân này của Phạm Trọng Yêm, khuôn mặt của ông rất lớn, dái tai cũng rất to và rũ xuống (tướng tai to mặt lớn), vừa nhìn chính là tướng phú quý. Giáo huấn của Phạm Trọng Yêm đến nay hơn 800 năm rồi vẫn còn ảnh hưởng đến con cháu thế hệ sau của ông. Trong sự kiện ở Sơn Đông Khúc Phụ, vị trưởng giả này  đem “Nhạc Dương Lầu Ký” của Phạm Trong Yêm phổ thành bài hát, hơn nữa lại lên bục để diễn xướng, khi ông ấy hát đến “Lo trước nỗi lo của thiên hạ, vui sau niềm vui của thiên hạ” [3], tin rằng Phạm Trọng Yêm ờ trên trời linh thiêng cũng sẽ cảm thấy cả đời này của ông thật sự có giá trị, không trôi qua uổng phí. Cho nên khi con cái của chúng ta tiếp nhận giáo huấn của Thánh hiền từ nhỏ thì sẽ biết được dùng tâm chân thành, yêu thương để kinh doanh cuộc đời, tin rằng giá trị cả đời này của chúng sẽ vĩnh viễn lưu truyền không bị mai một.

Quý vị là người làm cha mẹ, là người làm trưởng bối, rốt cục quý vị phải để cho con quy hoạch ra cấu trúc cuộc đời ra sao, điều này rất quan trọng! Quý vị hi vọng chúng có thể làm khuôn mẫu cho đời sau hay là hi vọng chúng không phải chết đói là được rồi? Tư tưởng quan niệm của chúng ta sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến con cháu thế hệ sau. Làm người phải có chí khí, khi chúng ta biết Văn hoá truyền thống có thể giải quyết được vấn đề của xã hội và thế giới, chúng ta phải nên có trách nhiệm, không được đùn đẩy cho người khác, phải dũng cảm mà đứng ra. Dũng cảm đứng ra cũng không phải đến nỗi đầu rơi máu chảy, vậy bắt đầu từ đâu? bắt đầu làm từ việc tu thân của chính mình, rất nhiều sự nghiệp lớn đều là bắt tay từ những chỗ nhỏ, từng bước từng bước mà làm ra. Trong sách “Đại học” có một câu giáo huấn vô cùng quan trọng: “Từ bậc Thiên Tử cho tới dân thường, đều là lấy tu thân làm gốc” [4], ý nghĩa chính là nói, bất luận là người lãnh đạo đất nước hay là những tầng lớp thấp nhất trong xã hội, muốn quản lý tốt đất nước, quản lý tốt gia đình, phải bắt tay làm từ chỗ nào? Từ tu dưỡng đạo đức, học vấn của chính mình. Khi quý vị có đạo đức, học vấn thì có thể tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. Thậm chí là các sự việc rất phức tạp, bạn giải quyết chúng từng chút một như kéo tơ bóc kén, thật ra rất đơn giản.

Trẻ nhỏ từ bé đã có sự tồn tâm như thế, chúng đã vì gia đình, vì xã hội mà xây dựng được một khuôn mẫu rất tốt, cho nên sinh mạng của chúng là từ bé đã bắt đầu sinh ra giá trị. Một đứa bé từ nhỏ đã biết “Đọc sách chí ở thánh hiền“, phải đem những đạo đức học vấn mà mình học được đi phụng hiến cho xã hội, khi chúng có thái độ làm người xử thế như vậy, một khi chúng bước vào xã hội thì sẽ không vì bản thân mà nghĩ mà là vì xã hội mà gánh vác, cống hiến được trọn hết bổn phận của chúng. Tâm lượng lớn thì phước sẽ lớn, có tâm lượng như vậy thì phước nhất định lớn, đợi đến khi chúng bước vào tuổi xế chiều, phước tự nhiên sẽ đến thôi.

Nhìn nhau để làm thiện

Có một đứa bé mới hơn 2 tuổi, ngày đầu tiên đi học nhìn thấy Thầy cô giáo mời rất nhiều bạn học đứng lên sân khấu để chia sẻ xem tuần này đã làm được những việc Hiếu thuận nào với cha mẹ. Học vấn quý ở nỗ lực thực hành, sau khi học xong, về nhà thì phải thực hiện thật tốt. Cho nên rất nhiều bạn học nói các bạn lấy nước rửa chân cho cha mẹ, gọt trái cây cho cha mẹ ăn. Bạn nhỏ hơn 2 tuổi này nhìn thấy các anh lớn, các chị lớn đều làm được những việc Hiếu hạnh đó, làm cho bé sinh khởi tâm muốn bắt chước. Cho nên, người lớn dạy trẻ nhỏ là một phương pháp, trẻ nhỏ dạy trẻ nhỏ lại là một phương pháp tốt khác, gọi là “Nhìn nhau để làm thiện[5], chúng sẽ quan sát lẫn nhau. Đứa bé này sau khi về nhà, lập tức rót trà bưng lên mời cha mẹ uống.

Đứa bé hơn 2 tuổi có sự tồn tâm như thế là bé đã vun trồng được phước phần của mình. Mà hành vi như vậy của bé là tu thân, cũng đã cảm động cha mẹ của bé, ngay cả đứa bé mới có hai tuổi còn biết rót trà mời cha mẹ uống, còn biết nơi nơi nghĩ cho cha mẹ. Tin rằng cha mẹ của bé cũng cảm thấy rằng con mình còn làm được như thế này thì chính mình càng phải tích cực thực hành Hiếu đạo, cho nên con cái như vậy đã bắt đầu tề gia rồi. Tôi đang mang ví dụ này để đi giảng khắp mọi miền Nam Bắc ở Trung Quốc đại lục, thậm chí còn dương danh ở hải ngoại, giảng đến cả Malaysia, Singapore, Indonesia. Bởi vì có công phu tu thân chân thật của đứa bé này nên chúng tôi mới có thể xiển dương ví dụ này, khiến cho càng nhiều người trong thiên hạ đều có thể lấy đó mà học theo.

Phước điền nương vào tâm để cày cấy [6]

Rất nhiều người nói: Tôi không có tiền thì làm sao gieo được nhân bố thí? Bố thí tài tuyệt đối không chỉ là tiền thôi đâu, bố thí tài có hai dạng bố thí là bố thí “nội tài” và bố thí “ngoại tài“. Chúng ta làm việc rất nỗ lực, đây là bố thí nội tài; sức lao động, kinh nghiệm, trí huệ, đó đều thuộc về bố thí nội tài. Bố thí ngoại tài là ý nói bố thí tiền của và vật phẩm. Bố thí tiền tài có phải là quyên góp tiền tài càng nhiều thì phước báo càng lớn hay không? Không phải! Tôi đã từng xem một tờ báo: có một cặp vợ chồng nông dân tuổi cũng rất lớn, đúng lúc gần nhà họ định xây bệnh viện, họ liền đem tiền quyên góp trong cả đời ra để mua một chiếc xe cấp cứu. Nhà doanh nghiệp lớn góp mấy trăm ngàn, họ cũng góp mấy trăm ngàn, thì phước báo nào lớn? Hai vợ chồng bác nông dân là bố thí hết sạch những tích góp cả đời, tấm lòng yêu thương đó của họ có thể tạo phước cho sinh mạng của biết bao nhiêu người? Mà mấy trăm ngàn của nhà doanh nghiệp kia, đối với họ mà nói chỉ là số lẻ mà thôi. Ruộng phước nương vào tâm để cày cấy, phước phần cũng là do tâm sinh, khi chúng ta có thể tận tâm tận lực mà đi bố thí thì bất luận là bao nhiêu tiền cũng có thể có gieo xuống vô lượng phước phần.

Thời xưa có một cô gái, lúc đi qua một ngôi chùa, cô bước vào lễ Phật rất kiền thành, lúc này trên người cô ấy chỉ có 2 xu tiền nhưng đã dâng cúng hết toàn bộ. Thầy trụ trì ngôi chùa nhìn thấy rồi rất cảm động, đích thân đứng ra niệm Phật cầu phước cho cô, giúp cô hồi hướng. Sau này cô trở thành Hoàng Phi và trở nên giàu có, cô đã bố thí mấy nghìn lượng vàng cho ngôi chùa này. Kết quả Thầy trụ trì của chùa không đứng ra làm mà là gọi một đồ đệ của Ngài đứng ra giúp cô tụng kinh hồi hướng. Cô gái này rất hiếu kỳ nên đã hướng về Thầy trụ trì mà thỉnh giáo:

Bạch sư phụ, trước đây con quyên góp có hai xu tiền, đích thân Thầy trụ trì giúp con sám hối hồi hướng, nay con quyên góp những mấy nghìn lượng, sao lại gọi đồ đệ ra để giúp con tụng kinh hồi hướng?

Thầy trụ trì nói với cô ấy:

Hai xu tiền mà cô cúng dường trước đây là xuất phát từ tâm chân thành của cô, cho nên ta không đứng ra giúp cô nương hồi hướng thì sẽ có lỗi với cô. Lần này mặc dù cô cúng dường những mấy ngàn lượng, nhưng tâm của cô đã không chân thành thiết tha giống như lần trước nữa, cho nên bảo đồ đệ của ta làm là được rồi.

Cội gốc phước điền của một người ở chỗ tồn tâm của họ, chỉ cần có tâm chân thành, biết thường xả tài đi cứu giúp người khác, phước báo từng chút từng chút tích luỹ thì tự nhiên quả báo sẽ hiện tiền.

[1] Phước điền khốc tâm canh 「福田靠心耕」

[2] Thành giả, vật chi chung thuỷ 「誠者,物之終始」

[3] Tiên thiên hạ chi ưu nhi ưu, hậu thiên hạ chi lạc nhi lạc 「先天下之憂而憂,後天下之樂而樂」

[4] Tự Thiên Tử dĩ chí ư thứ nhân, nhất thị giai dĩ tu thân vi bổn 「自天子以至於庶人,壹是皆以修身為本」

[5] Tương quan nhi thiện 「相觀而善」

[6] [6] Phước điền khốc tâm canh 「福田靠心耕」


MỤC LỤC TOÀN SÁCH

CHƯƠNG 4 - XỬ LÝ VẤN ĐỀ